© Copyright Bài Học Hay

Thủy Tinh tình cờ gặp lại Mỵ Nương. Thay lời Thủy Tinh để kể lại cuộc gặp gỡ ấy.

Thứ tư - 13/11/2019 11:34
Đề: Có một lần, Thuỷ Tinh tình cờ gặp được Mị Nương. Chàng có cơ hội để thanh minh chuyện cũ. Hãy thay lời Thủy Tinh để kể lại cuộc gặp gỡ ấy.
Hàng ngàn năm đã trôi qua, Thuỷ Tinh lặng lẽ ôm nỗi buồn dưới thuỷ cung. Chàng nghĩ tới M Nương và vẫn không thổi khao khát được cùng nàng nên vợ nên chng. Và có lẽ buồn hơn c là cái tiếng xấu mà thiên hạ đã gán cho chàng kể từ ngày chàng và Sơn Tinh giao chiến để giành M Nương. Thế rồi một hôm, Thuỷ Tinh quyết đi tìm Mị Nương. Chàng từ biển Đông ngược dòng sông Hồng, men theo con suối nhỏ để đi lên núi Tàn. Một ngày. Hai ngày. Một tháng. Hai tháng. Núi Tản kia rồi. Thuỷ Tinh nép mình sau tảng đá lớn. Chàng hi vọng M Nương sẽ ra suối...

Và qu như chàng đã dự đoán. Một buổi sáng, khi chim rừng cất cao tiếng hót chào đón những tia nắng đầu tiên thì Mị Nương xuất hiện. Nàng ra suối ngắm cảnh. Đã mấy ngàn năm mà nhan sắc của M Nương không h phai. Vẫn dáng người mảnh mai, thướt tha. Vn gương mặt hin như ánh trăng rm. Vẫn mái tóc dài tuôn từ bờ vai rủ xuống gót chân óng ả, đen mượt. Thuỷ Tinh rời khỏi chỗ nấp tiến về phía M Nương. Nàng hoảng sợ lùi lại. Thuỷ Tinh vội buồn rầu lên tiếng :
- Nàng đừng sợ ! Nàng không nhận ra ta ư ?

- Chàng là... – M Nương ngập ngừng... Trong thoáng chốc, nàng đã nhớ lại hình ảnh cuộc đua tài tranh ngôi phò mã tại Phong Châu ngày trước. – Chng lẽ chàng là Thuỷ Tinh đó sao ? Chàng tìm ta làm gì ? Ta là gái đã có chng. Mấy ngàn năm ri, bao nhiêu tai hoạ chàng gây cho nhân dân ta như vậy vẫn chưa đủ ư ?

- M Nương ! Nàng hãy nghe ta. Ta đi tìm nàng ln này là để thanh minh câu chuyện ngày trước, để nàng đừng oán giận ta nữa ! - Thấy M Nương im lặng, Thuỷ Tinh lấy hơi kể lin một mạch. - Nàng biết không : Ngay từ buổi đầu gặp nàng, ta đã mơ ước cùng nàng xe tơ kết tóc. Có trời đất chứng giám lòng thành của ta đối với nàng. Hôm đọ sức cùng Sơn Tinh, ta cũng thầm phục chàng trai ấy. Nhưng tình yêu thì không th chia s nên ta cố gắng đem hốt tài năng của mình ra để vừa ý nàng và vừa ý vua cha. Chc nàng cũng thy rõ ta và Sơn Tinh hoàn toàn ngang tài ngang sức...

- Nhưng tại vì chàng đã mang l vật đến muộn hơn phu quân ta, sao chàng còn oán giận mà gây cảnh binh đao ? – M Nương ngắt lời Thuỷ Tinh.

- Nàng thực không công bằng với ta ri – Thủy Tinh bun rầu. - Nàng không nhận thấy rằng khi vua Hùng yêu cầu lễ vật, vua đã ngầm thiên vị cho Sơn Tinh đó sao ? Tất cả các l vật ấy, từ gạo nếp đến voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao đều là sản vật của núi rừng - vương quốc của Sơn Tinh - còn ta là chúa miền nước thảm, giữa biển cả bao la, làm sao ta có thể tìm ngay được các lễ vật ấy ch trong vòng có một đêm. Vậy mà nàng thấy đó, ta đâu có nn chí. Ngay khi rời khỏi thành Phong Châu, ta cùng với Binh Tôm, Tướng Cá tỏa đi các ngả để tìm.

Bao nhiêu gian nan, ta đâu ngại. Bao nhiêu vất v, ta đâu sờn. Ch hiềm nỗi khi ta có được tất c các thứ ấy để đem đến thành Phong Châu ra mắt nhà vua thì đã chm mất rồi. Được tin Sơn Tinh đã rước nàng lên núi, ta đau bun và tuyệt vọng quá. M Nương ! Nàng có hiểu cho tâm trạng của ta lúc bấy giờ không ?

M Nương thoáng đỏ mặt. Nàng không thể không chạnh lòng trước lời tâm sự chân thành của Thuỷ Tinh. Tự nàng cũng rõ ràng ngày ấy, khi cùng các Lạc hầu bàn bạc để tìm ra cách chọn r hin, vua cha cùng với quần thần trong triều đã ngm thiên vị cho Sơn Tinh. Ngay c nàng lúc ấy, dù thầm thán phục cả hai chàng như nhau, nhưng tự trong thâm tâm, nàng vn thấy Sơn Tinh gn gũi với mình hơn. Vả lại, ch nghĩ tới việc lấy chồng về miền nước thẳm, xa xôi cách tr, nàng đã sợ hãi ri... Nhưng mọi chuyện đã qua... Mị Nương nghiêm nghị nhìn Thủy Tinh.

- Ta hiểu lòng chàng. Nhưng sau khi mọi việc đã yên b sao chàng còn gây chiến với phu quân ta mãi không thôi, để mun dân điêu đứng ? Chàng thật đáng trách...

- M Nương ! Việc ta đánh Sơn Tinh ngày ấy cũng d lí giải thôi. Ta không có ý gì khác ngoài mong muốn giành lại nàng. Lúc thất bại, ta hiểu rằng điu đó không th được. Ta lui về thuỷ cung cùng nỗi buồn từ ngày ấy. Còn các cuộc chiến hằng năm đâu phải do ta. Đó là bởi bọn Binh Tôm, Tướng Cá, những trợ th đắc lực của ta muốn tr thù cho ch, và để giải toả cho ta nỗi buồn này. Mặt khác, nạn lũ lụt hng năm ấy còn là bi con người nữa đấy. Những cánh rừng đầu ngun bị tàn phá vô tôi vạ. Môi trường bị ô nhiễm nặng n... Nàng phải hiểu cho ta, M Nương ! Làm sao ta có thể nhận cả những lỗi không phải của mình.

Thuỷ Tinh ngừng lời. Chàng đã nói được những gì cần nói. Và ni buồn nặng trĩu trong lòng chàng từ hàng ngàn năm nay hình như cũng có phần vơi đi. Chàng nhìn M Nương lần cuối rồi lặng lẽ theo dòng suối đ ra sông, về với đại dương mênh mông.

M Nương đứng lặng hi lâu. Lời Thuỷ Tinh vẫn còn văng vẳng bên tai nàng. Sự oán trách Thuỷ Tinh dường như đã tiêu tan đâu c. Nàng nghĩ tới những câu nói cuối cùng của thn nước. Những cánh rừng đầu ngun bị tàn phá... Môi trường bị ô nhim... Con người cũng chịu một phần trách nhiệm trước những thiên tai. Nàng hiểu ý Thuỷ Tinh muốn nói gì. Điu nàng có thể làm được lúc này để minh oan phn nào cho Thuỷ Tinh chính là cùng với Sơn Tinh ngăn chặn những sai lầm của con người. Phải giữ lấy những cánh rừng. "Thuỷ Tinh ! Chàng hãy yên tâm. Thiếp sẽ không phụ lòng chàng đâu !". M Nương thầm nhủ trong lòng. Nàng rời bờ suối, rảo gót quay về. Sơn Tinh còn đợi nàng trên đnh núi kia.
Một ngày mới đang bắt đầu.

 

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây